“Đó là quá khứ của tôi đấy. Cậu cứ việc tha hồ mà chế giễu, hoặc đem công khai hết chuyện này ra đi, để tất cả mọi người đều biết tôi là một thằng khốn nạn, một kẻ đã lừa dối bọn họ, một tên lừa đảo đã khiến một nghìn bảy trăm chín mươi sáu thế giới bị thiêu rụi chỉ vì một lời nói dối.”
Thế giới ký ức tan biến, nét mặt Chu Thượng Thanh ngược lại không còn vẻ đau khổ như trước nữa.
Thế này gọi là vỡ lở rồi thì buông xuôi luôn sao?
Hoặc là... sau khi có người biết được sự thật, nỗi sợ hãi vì mang tội lừa dối luôn đè nén tận đáy lòng bấy lâu nay cũng chẳng còn nhiều ý nghĩa nữa.




